THẦY LANG BẤT ĐẮT DĨ
Ngày xưa, có một anh nông dân tên là Tân. Tân là
người thông minh, cần mẫn nhưng lại có tánh vũ phu đối với vợ. Bởi
thế , vợ Tân căm lắm, nàng quyết tìm cách trả thù chồng...
Một hôm, sứ giả triều đình đi rao
:"Ai có tài chữa bệnh thì hãy về triều chữa cho công chúa...Sẽ
được thưởng lộc hậu ,làm quan cao..."Vợ Tân liền đến nói với sứ
giả :"Trong làng này có người tên Tân chữa bệnh rất giỏi ".
Vợ Tân nói thêm :"Ông ấy không bao
giờ nhận mình là thầy thuốc đâu.Muốn mời ông ấy đi chữa bệnh thì
phải đánh mới được".Sứ giả hỏi thăm và tìm ra Tân. Qủa nhiên,Tân
không chịu nhận mình là thầy thuốc. Thế là đám lính xúm lại đánh
Tân, lúc bấy giờ Tân mới chịu đi chữa bệnh.
Tân được đưa đến gặp công chúa.Công
chúa bị mắc xương cá ở cổ đã mấy ngày nay, không ăn uống gì được.
Vốn thông minh, Tân nghĩ ra cách chữa bệnh cho công chúa :anh ta múa
may,quay cuồng,làm những điệu bộ như một chú hề...Công chúa bật cười
ngặt nghẽo khiến cái xương cá văng ra khỏi cổ họng...
Nhà vua ban thưởng trọng hậu cho Tân
và phong anh ta làm thái y.Tân biết mình nhờ may mắn mới thoát nạn nên
không dám nhận chức thái y.Thế là vua sai lính đè Tân xuống mà đánh. Tân hoảng
sợ,nhận chức ngay.
Nghe tin triều đình có quan thái y
giỏi, dân chúng kéo nhau đến xin được chữa bệnh. Trong vài ngày mà
đã có đến tám mươi người đến xin chữa bệnh.Nhà vua sai Tân ra chữa
bệnh cho họ. Tân tâu:"Tâu bệ hạ,thần chưa hề chữa bệnh cho một
số người đông như vậy,thần không thể...".
Như mọi lần, nhà vua sai lính mang roi
đến , Tân đành phải nhận lời đi chữa bệnh. Tân cho tất cả bệnh nhân
vào sở dưỡng tế rồi sai lính đóng cửa lại, chỉ cho người ra chứa
không cho ai vào nữa.
Rồi Tân sai đốt một đống lửa ỏ giữa
dân rồi nói:"Ta có liều thuốc thần diệu là thiêu một người
sống,lấy tro từ xác người ấy làm thuốc để chữa cho tất cả. Ta sẽ
thiêu sống người bệnh nặng nhất để cứu những người còn lại:".Ai
nấy đều kinh hoảng khi nghe Tân nói vậy.
Tân dõng dạc ra lệnh:"Một người
vì mọi người .Vậy ,ai cảm thấy mình bị bệnh nặng nhất thì hãy hy
sinh cứu những người kia!".Cả đám bệnh nhân xanh mặt,im thin thít.
Tân tiếp:"khôn ai chịu hy sinh thì ta sẽ khám từng người để tìm
ra người bệnh nặng nhất".
Tân vừa nắm tay người nào thì người
ấy nói:"Tôi không có bệnh gì nặng,khỏi chữa cho tôi".Rồi
người ấy vội vàng chạy ta khỏi cổng. Cứ thế,lần lượt tám mươi
người đều chạy đi, không ai nhận là mình có bệnh.Nhà vua chặn một
người lại hỏi người ấy bệnh thế nào,người ấy đáp:"Tâu,con đã
bớt bệnh nhiều rồi !".
Nhà vua khen ngợi Tân hết lời .Nhân cơ
hội ấy,Tân xin phép được trở về quê để sum họp với gia đình.Nhà vua
đồng ý.Tân mừng rỡ,chạy một mạch về nhà.Vợ Tân không ngờ việc báo
thù của mình lại làm chồng được quan cao ,lộc trọng.
Hết
Người
viết :Nguyễn Thị Phương Khanh
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét